Glomalin là giải pháp giam giữ cặn các bon

Từ Thư viện Khoa học VLOS
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm
Chia sẻ lên facebook Chia sẻ lên twitter Chia sẻ lên google-plus In trang này
Glomalin phủ lên bề mặt những sợi vi nấm đang sinh sống trên rễ ngô, có thể giữ các-bon trong đất khỏi sự phân hủy ít nhất trên 100 năm. Hình ảnh: Sara Wright, nguồn ScienceDaily

Loại rác thải được biết đến với tên gọi glomalin 1 có thể là giải pháp dùng trong hầm chứa an toàn rác các-bon của thế giới. Theo Kristine Nichols, nhà vi trùng học tại Cõ quan Nghiên cứu Nông nghiệp Hoa Kỳ (Agricultural Research Service - ARS), Phòng nghiên cứu phía Bắc vùng Đồng bằng lớn, Mandan, Bắc Dakota.

Glomalin là chất nhầy, có cấu trúc dạng sợi nấm mảnh và đa nhánh hay còn gọi là cấu trúc hyphae 2, được thải ra từ ống khói nhà máy chế biến thực phẩm và dùng để tưới cho rễ cây. Glomalin kết thành khối, như những đống nhỏ của kẹo cao su tạo thành thớ trông như rễ cây hay các sợi nấm dài tạo đa gốc. Chúng tạo thành các "chuỗi túi" nhầy nằm trong cát, bùn và đất sét, thu vén các tạp chất xung quanh tạo nên chất cặn bã cũng với các mảnh vô gạch đổ nát của nhà máy và dạng vật chất khác chứa các-bon. Cát, bùn, đất sét bám vào glomalin, tạo thành các hỗn hợp, bước cơ bản hình thành nên chẩt cặn bã.

Trên bề mặt của hỗn hợp cặn bã, glomalin hình thành các mắt lưới, giống như lớp sáp phủ ngoài giúp giữ nước ở phía ngoài và giảm mức độ trôi nhanh của dòng nước vào trong hỗn hợp và tránh khỏi dòng nước cuốn phăng mọi thứ, bao gồm cả các-bon. Do là thành phần hình thành các "bọng" cặn bã nên glomalin là phần tử năng động nhất giúp tích tụ cặn bã, hiệu quả và duy trì liên tục, cũng như các kho lưu trữ các-bon.

Nichols sử dụng glomalin để đánh giả loại đất trang trại hoặc loại đất bãi nào có khả năng lưu giữ các-bon tích cực nhất. Từ mức độ glomalin có thể phản ánh mỗi loại đất có thể lưu giữ bao nhiêu các-bon, có thể sử dụng trong các trương trình trao đổi hạn hạn ngạch các-bon. Trong những nghiên cứu trên đất trồng trọt, Nichols phát hiện thấy cả việc cày ải đất và để đất nghỉ - những phương pháp phổ biến ở những vùng đất khô cằn - làm suy giảm lượng glomalin do các cấu trúc nấm đa gốc bị tiêu diệt. Nấm sinh sôi dạng hệ thống mạng với cấu trúc đa gốc, đất càng ít bị xáo trộn thì nấm càng phát triển.

Khi glomalin kết hợp với sắt hoặc các kim loại nặng khác, chúng có thể cất giữ các-bon tránh bị phân hủy trên 100 năm. Thậm chí, nếu không có kim loại nặng, glomanin lưu giữ các-bon ở các hốc nhỏ phía trong các phần tử cặn bã, nơi các vi khuẩn hoạt động chậm sinh sống. Các-bon trong các tổ chức vật chất hữu cơ cũng sẽ được lưu giữ, tương tự như phân bón phân rã chậm, được rễ cây và các nấm sử dụng chậm.

Nichols bắt đầu sự nghiệp của cô khi làm việc ở ARS cùng với nhà khoa học nghiên cứu chất thải dạng cặn, Sara Wright, người đầu tiên khám phá và đặt tên cho glomalin vào năm 1996. Wright đã về hưu sau đó.

Kết quả nghiên cứu của Nichols đã được giới thiệu trong ngày nghiên cứu khoa học ngoài trời, 17 tháng 6, tại Brookings, Nam Dakota.


 1Glomalin là một loại glycoprotein giúp tạo ra độ màu mỡ hữu cơ cho đất (lưu giữ quãng 30% - 40% tổng lượng hữu cơ của đất) và giúp duy trì cấu trúc ổn định của đất. Đọc thêm về Hyphae trên Wikipedia Anh ngữ: tại đây.

 2Đọc thêm về Glomalin trên Wikipedia Anh ngữ: tại đây.

Nguồn

Chia sẻ lên facebook Chia sẻ lên twitter Chia sẻ lên google-plus In trang này