Lớp lớn

Từ Thư viện Khoa học VLOS
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Khi một lớp làm quá nhiều việc, nó thường thể hiện ở chỗ có quá nhiều biến thể hiện (instance variables). Khi một lớp có quá nhiều biến thể hiện, trùng lặp mã nguồn chắc chắn không xa.

Bạn có thể Trích lớp để nhóm một số biến. Chọn những biến có thể chung sống với nhau trong một thành phần. Chẳng hạn “depositAmount” và “depositCurrency” có nhiều khả năng cùng thuộc về một thành phần. Nói chung, chia sẻ một tiền tố hoặc hậu tố trong một tập con của các biến trong một lớp gợi ý cần một thành phần mới. Nếu thành phần này thích hợp làm lớp con, bạn sẽ thấy Trích lớp con dễ thực hiện hơn.

Đôi khi một lớp không sử dụng tất cả các biến thể hiện của nó trong tất cả thời gian. Nếu thế, bạn có thể áp dụng Trích lớpTrích lớp con nhiều lần.

Cũng như lớp có quá nhiều biến, một lớp có quá nhiều mã là mảnh đất màu mỡ cho sự trung lặp mã nguồn, hỗn loạn và sự thất bại. Giải pháp đơn giản nhất là giảm sự dư thừa trong bản thân lớp. Nếu bạn có những phương thức dài 500 dòng mã với rất nhiều phần chung, bạn có thể biến nó thành năm phương thức mười dòng với mười phương thức hai dòng trích từ phương thức ban đầu.

Giải pháp thường gặp cho trường hợp này là Trích lớpTrích lớp con. Một mẹo hữu ích là sử dụng Trích giao diện để xác định khách hàng sử dụng lớp như thế nào. Cách này có thể cho bạn một vài ý tưởng về cách chia nhỏ thêm lớp.

Nếu lớp lớn của bạn lại là một lớp GUI, bạn có thể phải chuyển dữ liệu và hành vi sang một đối tượng nghiệp vụ khác. Điều này có thể cần phải nhân bản dữ liệu chuyển cả hai nơi và giữ dữ liệu đồng bộ. Nhân bản dữ liệu gọi ý cách thực hiện việc này.


← Mục lục

Liên kết đến đây