Những thói hư tật xấu của người Việt/102

Từ Thư viện Khoa học VLOS
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Chỉ biết học cái bề ngoài

(Phạm Quỳnh, giải nghĩa đồng hóa, Nam Phong, năm 1931)

Người mình vốn có cái thiên tính dễ đồng hóa, nghĩa là có tư cách[1], dễ am hiểu dễ thu nạp lấy những gì khác lạ với mình, dễ đem những điếu hay điều dở của người ngoài mà hóa làm của mình, nhưng cái tài đồng hóa đó thường thường chứa cái khóe tinh[2], biết xem xét và bắt chước của người, phảng phất ở bề ngoài, chứ không thấu triệt được đến chỗ căn để[3], chỗ tinh túy. Tỷ như thợ An Nam thì phỏng chép tài lắm, những hình dáng kỳ đến đâu, những kiểu cách lạ đến đâu, họ bắt chước cũng được như hệt cả. Cái cách đồng hóa dễ dàng thô thiển đó thiết tưởng không phải là cái tính tốt.

Như học trò ta học rất mau, nhớ cũng rất mau, nhưng chưa chắc đã hiểu được thấu, đã hóa được hẳn những cái người ta dạy mình và chưa chắc cái học tiếp thu được dễ dàng như vậy nó đã làm cho óc được khôn ra, người được chín ra chút nào.

Chú thích

  1. Nghĩa cũ: trình độ khả năng
  2. Mánh khóe ranh ma
  3. Gốc rễ

← Mục lục

Liên kết đến đây